Đi qua phòng em dâu tôi điếng người khi nghe tiếng chồng mình bên trong

Tôi không chịu được nữa nên gõ cửa ầm ầm khiến bố mẹ chồng cũng nghe thấy chạy lên. Ai cũng không tin nổi chồng tôi và em dâu chung phòng.

Hiện tại vợ chồng tôi với vợ chồng em trai chồng vẫn sống chung cùng nhà với gia đình bố mẹ chồng. Rõ ràng hồi chúng tôi cưới xong bố mẹ đã bảo cho bọn tôi ở đây còn sau này em trai chồng lấy vợ sẽ mua cho vợ chồng chú ấy căn chung cư. Nhưng vợ chồng chú ấy cưới đã gần năm rồi mà vẫn chả ra chung cư mà ở.

Lúc đầu tôi tưởng bố mẹ chồng chưa đủ tiền mua nhà cho nhưng sau tôi mới rõ ý đồ của em dâu. Cô ấy tính toán căn nhà này sau khi bố mẹ chồng mất mà để lại hết cho vợ chồng tôi thì cô chú ấy thiệt vì nhà đất có giá hơn mà. Ừ, cứ tính toán đi nhưng tôi cũng chẳng lo, tôi đã có cháu đích tôn cho ông bà nối dõi rồi. Cháu đích tôn bao giờ chẳng được ưu tiên hơn.

Về nhà chồng mà buổi sáng không đi làm cứ nằm ườn ra chẳng chịu dậy lo bữa sáng cho mọi người. (ảnh minh họa)

Nói thật chả phải là chị em dâu mà ghét nhau đâu nhưng tôi chẳng ưa cô em dâu được nết gì. Về nhà chồng mà buổi sáng không đi làm cứ nằm ườn ra chẳng chịu dậy lo bữa sáng cho mọi người. Tôi dậy làm thì cô ta nói xách mé.

 Đi làm cả tuần được ngày nghỉ sao chị không tranh thủ nghỉ ngơi dậy sớm hành hạ mình làm gì. Cứ bảo bố mẹ ra ngoài ăn sáng cho đổi bữa, chứ cả tuần ăn sáng ở nhà cũng chán.

– Nói chuyện như cô ấy, ăn ở nhà mới sạch sẽ đảm bảo.

– Em thì thích ăn bên ngoài, nhanh gọn nhẹ mà ngon nữa.

Nói thế là cô ta chê tôi nấu dở à. Tôi bảo luôn với chồng từ giờ không hầu hạ nhà đó nữa, mặc kệ tự lo, tôi chỉ nấu cho bố mẹ chồng thôi. Chồng tôi xua tay bảo em dâu nhỏ tủy suy nghĩ chưa chín chắn không chấp.

Rồi có lần tôi còn nghe thấy em dâu nói chuyện ỡm ờ với trai ở công ty nữa cơ. Nhìn cái mắt lần đầu gặp là tôi đã đoán được luôn rồi. Cái mắt đấy giỏi cua trai lắm. Chính vì thế mà 1 đứa suốt ngày chỉ lo đi kiếm tiền như em trai chồng tôi, chẳng biết chơi bời là gì mới bị cô ta lừa. Chứ còn những gã từng trải thì cũng không dễ lừa đâu.

Đợt đó em trai chồng tôi đi công tác nguyên 1 tháng. Ban ngày do quên ví nên tôi mò về nhà giữa trưa. Em dâu hôm đó thấy bảo người mệt nên xin nghỉ. Vì vợ chồng cô ấy ở tầng 2, tôi ở tầng 3 nên lúc lên phòng lấy ví tôi bất ngờ nghe tiếng em dâu nói chuyện điện thoại. Chắc nghĩ không ai đi qua phòng cô ta nên không đóng cửa, dù nói nhỏ nhưng tôi vẫn nghe được:

 Tối nay á? Liệu tối nay có được không? Thế em với anh ra nhà nghỉ nhá? Không á? Vào phòng em luôn á…? Ok, 12 giờ đêm nhé.

Tôi s.ốc thực sự, nằm mơ không ngờ em dâu lại hẹn trai về tận nhà khi chồng đi vắng. Nắm được bí mật này của em dâu, tối đó tôi quyết rình để bắt quả tang giúp em trai chồng.

Tối đó tôi đã tính toán thức tới 12 giờ đêm để xuống tầng 2, còn chuẩn bị tính toán mang cả điện thoại đi chụp ảnh quay phim. Nhưng rồi lúc ru con ngủ tôi cũng lại ngủ quên luôn mất. Mở mắt ra thì đã 12h15 phút rồi. Tôi định kéo cả chồng đi nhưng không thấy anh đâu, đoán là anh vẫn làm việc bên phòng làm việc của anh nên tôi đi.

Ra đến cửa thấy phòng làm việc của chồng vẫn hắt sáng điện ra bên ngoài. Thôi anh đang làm thì cứ để anh ấy ở đó. Dù sao chuyện bắt quả tang cũng không nên để anh nhìn thấy cái cảnh chướng mắt của cô em dâu hư hỏng. Lúc nhìn thấy chúng tôi sẽ hét lên là anh cũng nghe thấy thôi.

Tôi đi thẳng 1 mạch xuống phòng em dâu thì nghe tiếng đàn ông bên trong. Cố gắng áp tai vào tường tôi điếng người khi nghe rõ tiếng người:

– Nhanh lên em không vợ anh nó tỉnh đấy em…

– Vừa mới sang được với em có 15 phút đã sợ vợ tỉnh rồi. Mọi khi cả tiếng cơ mà.

– Ra nhà nghỉ nó khác, đây ở trong nhà mình lỡ có ai biết thì chuyện không đơn giản đâu.

Ôi là chồng tôi, giọng của chồng tôi chứ không phải ai khác nữa rồi. Tôi choáng váng, không chịu nổi nữa liền đưa tay gõ cửa ầm ầm khiến bố mẹ chồng cũng nghe thấy chạy lên. Cuối cùng chồng tôi phải ra mở cửa. Ai cũng không tin nổi chồng tôi và em dâu chung phòng.

Tôi ôm con về ngoại ngay trong đêm, cay đắng và ghê tởm. Chẳng biết nhà chồng đang giải quyết vụ này thế nào, riêng tôi thì tôi quyết định ly hôn rồi.