Cậu bé mồ côi nuôi anh chị phát triển chậm: Giờ đã là sinh viên đại học, đem tiền ủng hộ chia người nghèo

Cách đây 7 năm, câu chuyện về em Nguyễn Đức Đạt mồ côi cả cha lẫn mẹ một mình chăm sóc anh chị bị ngớ ngẩn tại Hải Dương khiến nhiều người xúc động.

13 tuổi mồ côi cả cha lẫn mẹ, lại nuôi 2 anh chị bị thiểu năng trí tuệ bẩm sinh – đó là câu chuyện thương tâm về cậu bé Nguyễn Đức Đạt, trú tại thôn Nhuận Đông, xã Bình Minh, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương khiến nhiều người không khỏi xót xa.

Bố Đạt mất vì tai nạn cây đổ vào người khi cậu bé mới được đúng 1 tuần tuổi, để lại 3 đứa con nhỏ cho chị Nguyễn Thị Yến, mẹ của Đạt một mình chăm sóc.

Thật không may mắn, anh trai, chị gái của Đạt là Nguyễn Văn Thiệp, 33 tuổi và Nguyễn Thị Thêu, 31 tuổi, đều bị ngớ ngẩn, không biết gì ngay từ lúc mới sinh ra. Mọi sinh hoạt hàng ngày từ ăn uống, tắm rửa cho đến vệ sinh cá nhân đều một tay chị Yến lo lắng.

Từ ngày bố mất, bốn mẹ con Đạt rau cháo nuôi nhau qua ngày, gia cảnh rất khó khăn. Vừa làm ruộng, mẹ Đạt còn thường xuyên phải làm thuê đủ nghề như phụ hồ, buôn chuối… để có tiền nuôi ba anh em khôn lớn. Vất vả khó khăn tưởng chừng như không thể quật ngã được người phụ nữ nhỏ bé ấy.

Thế mà, thật đau xót khi đúng ngày mùng 8 Tết Giáp Ngọ 2014, chị Yến qua đời vì căn bệnh ung thư, để lại hai con tâm thần và gánh nặng lên vai cậu em út này.

Không có ai để bấu víu, em còn phải chăm sóc cho cả hai người anh trai và chị gái bị ngớ ngẩn không biết gì.

13 tuổi nhưng trông cậu bé Nguyễn Đức Đạt (học sinh lớp 7A trường THCS xã Bình Minh, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương) nhỏ hơn nhiều so với các bạn đồng trang lứa. Là một học sinh “đặc biệt”, cô giáo Hoàng Thị Liệu – Phó hiệu trưởng trường THCS xã Bình Minh đã dành cho em những lời xúc động:

“Ở trên lớp, Đạt là một học sinh rất ngoan và chăm chỉ, biết nghe lời các thầy cô giáo, tuy nhiên em rất hay khóc một mình vì tủi thân. Bố mất sớm từ khi em vừa lọt lòng, hai người anh trai và chị gái của Đạt lại bị ngớ ngẩn không biết gì nên mấy mẹ con sống trong cảnh khó khăn, nghèo túng. Gần đây mẹ của em lại đột ngột qua đời nên Đạt lại rơi vào tình cảnh vô cùng đáng thương. Ở trên lớp em buồn lắm, gần như giờ ra chơi nào cũng ngồi khóc, rồi cứ trống đánh hết giờ là lại thấy em chạy vội vã về nhà ngay để lo cơm nước và giặt giũ, chăm sóc anh trai và chị gái”.

“Vô cảm” trước nỗi đau mất mẹ, Thiệp và Thêu cũng không ý thức được sự vất vả, khó khăn của cậu em út khi vừa đi học, vừa lo chăm sóc anh, chị.

Từ sau ngày mẹ mất, họ hàng, người thân và hàng xóm, láng giềng em Đạt thường xuyên qua lại thăm hỏi, động viên cậu bé và anh chị. Người giúp đỡ em cân gạo, người cho củ khoai, củ sắn… mỗi người một chút chỉ mong ba anh em Đạt sẽ vượt qua được nỗi đau, bớt đi tủi phận.

Về phía chính quyền địa phương, ông Vũ Duy Hảo – Phó trưởng công an xã Bình Minh, cho biết:

“Biết được hoàn cảnh đáng thương của gia đình cháu Đạt, chúng tôi cũng đã kịp thời thăm viếng và có phương án giúp đỡ các cháu. Tuy nhiên tôi cũng phải chia sẻ thật, sự đỡ đần của địa phương chủ yếu về phương diện tinh thần, còn vật chất thì chỉ là một chút thôi. Lo lắng và đáng thương nhất vẫn là cháu Đạt khi hàng ngày vừa đi học lại vừa lo cơm nước, chăm sóc cả anh trai và chị gái”.

Cảm nhận được tình thương của mọi người dành cho em nhưng cậu bé Đạt vẫn buồn lắm. Em lủi thủi đi xuống bếp xới hai bát cơm mang cho anh trai và chị gái bởi cả anh, chị đều đang đòi ăn cùng một lúc. Chứng kiến hai gương mặt vô hồn của Thiệp (anh trai bé Đạt) và Thêu (chị gái Đạt) chỉ biết hau háu nhìn bát cơm rồi tranh nhau ăn trong tiếng khóc còn chưa ngớt của Đạt, không ai cầm lòng được. Tuy nhiên làm sao trách được bởi anh và chị của em đều mang bệnh từ nhỏ nên đã hoàn toàn “vô cảm” trước nỗi đau mất mẹ và sự vất vả, nhọc nhằn của đứa em út mới 13 tuổi.

Bát cơm “chan nước mắt” của cậu bé 13 tuổi khi cả ngày nhớ đến mẹ.

Từ nhỏ đã không biết mặt bố, Đạt lớn lên trong tình yêu thương, đùm bọc của mẹ và những cơn điên dại của anh trai và chị gái nên em cũng quen dần với việc cơm nước, giặt giũ, thậm chí là tắm, rửa, vệ sinh cho anh, chị. Nhưng giờ mẹ không còn nữa, khiến em trở nên chênh vênh, chấp chới không biết bấu víu vào đâu. Có lẽ em sẽ không đến nỗi phải đói ăn bởi còn đó tình thương của bà con lối xóm, bạn bè và các thầy cô giáo nhưng còn tương lai phía trước, thật lòng chúng tôi không dám nghĩ đến khi quay ra thấy Đạt đang rửa mặt cho anh rồi đến lượt chị.

Sau khi biết được hoàn cảnh khó khăn của em Nguyễn Đức Đạt, đã có rất nhiều cá nhân, tổ chức trên cả nước cùng chung tay quyên góp giúp đỡ em.

Theo ông Vũ Duy Nhu, Phó Chủ tịch UBND xã Bình Minh, do Đạt còn nhỏ tuổi lại không còn bố mẹ nên để việc quản lý và sử dụng số tiền Đạt được ủng hộ đúng mục đích, với trách nhiệm của mình, UBND xã Bình Minh đã đề nghị các cá nhân, tổ chức khi ủng hộ Đạt sẽ chuyển toàn bộ số tiền trên thành sổ tiết kiệm.

Sau này, khi người thân cháu Đạt muốn sử dụng số tiền này vào bất kỳ mục đích gì cũng phải có sự đồng ý của các nhà tài trợ. Chính vì vậy, khi đó, Báo CAND cũng đã mở 1 sổ tiết kiệm cho em Nguyễn Đức Đạt và nhờ chính quyền địa phương quản lý giúp.

Ngày càng nhiều sự quan tâm của các nhà hảo tâm gửi đến cho Đạt những món quà. Cô ruột của em là cô Nguyễn Thị Hạnh đã góp ý cho Đạt để ra một số tiền nhằm giúp đỡ, ủng hộ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn trong địa bàn thôn Nhuận Đông, xã Bình Minh nơi gia đình em Đạt đang sinh sống.

Tận tay đi trao món quà đến những gia đình khó khăn như anh Vũ Thế Sĩ bị thần kinh do chấn động mạnh sau vụ tai nạn va quệt với xe công nông, vợ bỏ đi lao động để lại 2 con cho chồng và ông bà nội chăm sóc; hay cụ Vũ Thị Vọng năm nay đã gần 80 tuổi sống lủi thủi một mình không chồng, không con; Em Vũ Thùy Linh với 8 lần phải mổ tim… Cậu bé Đạt càng thấm thía giá trị của sự sẻ chia và hạnh phúc khi được giúp đỡ 1 phần bé nhỏ của mình cho những mảnh đời còn bất hạnh.

Toàn bộ số tiền Đạt dùng để giúp đỡ, ủng hộ lại cho các gia đình có hoàn cảnh éo le trong thôn Nhuận Đông.

 

Em chia sẻ với gia đình em Tùng bị căn bệnh tan máu bẩm sinh thường xuyên đi viện chữa trị.

 

Đạt chia sẻ với cụ Vọng năm nay đã 78 tuổi không chồng, không con sống lủi thủi 1 mình.

Hơn 1 năm kể từ ngày mẹ mất, anh Nguyễn Văn Thiệp, chị Nguyễn Thị Thêu đã được đưa đến nuôi dưỡng tại Trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi và tàn tật tỉnh Hải Dương.

Đạt kể: “Giờ anh chị được đón đi Trung tâm rồi, cứ 1 tháng em mới được ra thăm anh chị một lần nên em nhớ anh chị lắm”.

Một người chị gái đã lấy chồng của Đạt là Nguyễn Thị Hậu sau khi được mọi người động viên và được gia đình nhà chồng đồng ý, hai vợ chồng chị Hậu và đứa con nhỏ đã dọn về ở với Đạt, đồng thời là người giám hộ hợp pháp quản lí số tiền mọi người đã giúp đỡ cho Đạt trước kia. Có chị gái, anh rể và cháu về ở cùng nên cậu bé Đạt không còn phải chịu cảnh cô đơn, tự thân lo cho mình như trước kia.

Sau hơn 1 năm, cậu bé Đạt đã lớn và trưởng thành hơn và em thấy vui khi được đi giúp đỡ người khác có cùng hoàn cảnh khó khăn giống mình.

Bẵng đi 5 năm, vào một ngày cuối tháng 11-2019, liên hệ với chị Nguyễn Thị Hậu cho biết, hiện nay Đạt đã đủ 18 tuổi và đang theo học Trường Đại học Công nghệ Giao thông Vận tải, Hà Nội nên gia đình và em Đạt mong muốn được nhận số tiền trong sổ tiết kiệm để trang trải chi phí sinh hoạt, học tập.

Thật bất ngờ, Đạt bây giờ không còn là cậu bé gầy gò với gương mặt u ám ngày nào mà thay vào đó là một cậu thanh niên với khuôn mặt tươi sáng, vóc dáng khỏe mạnh. Đạt đang là sinh viên Khoa Cơ khí, Trường Đại học Công nghệ Giao thông vận tải, Hà Nội.

Em Nguyễn Đức Đạt đã trở thành sinh viên Khoa Cơ khí, Trường Đại học Công nghệ Giao thông vận tải, Hà Nội.

Đạt cho biết, sau khi mẹ mất, nhiều lúc em tủi thân chỉ nghĩ đến nghỉ học vì thương nhớ mẹ và cảm giác bơ vơ trong cuộc đời. “Mẹ là chỗ dựa của cuộc đời em. Mẹ mất đi, em cảm giác như mọi thứ trước mắt em đều sụp đổ. Nhiều lúc em chỉ biết ngồi khóc vì thương nhớ mẹ”, vừa nhớ lại, đôi mắt Đạt vừa rơm rớm nước mắt.

Thế rồi, được sự động viên giúp đỡ của người thân và đặc biệt là các tấm lòng hảo tâm khắp cả nước, em đã tự hứa với bản thân phải cố gắng vươn lên.

Đạt quyết định ôn thi vào Khoa Cơ khí, Đại học Công nghệ Giao thông vận tải, Hà Nội để sau này có được một công việc nuôi sống được bản thân. Ký ức về một người mẹ tần tảo nuôi 3 anh em Đạt luôn luôn là động lực giúp em vượt qua khó khăn trong cuộc sống.

Giờ đây, Đạt đã thực hiện được mong ước của mình là đậu đại học và trở thành cậu sinh viên năm 3 với những dự định và ước mơ hoài bão. Chặng đường phía trước còn dài và còn nhiều khó khăn nhưng chúng ta sẽ tin tưởng rằng cậu bé nghị lực năm nào sẽ luôn làm tốt nhưng mục tiêu mà em đã đặt ra.

(Tổng hợp)

https://vtv.vn/tam-long-viet/bo-me-qua-doi-mot-minh-em-lop-7-cham-anh-trai-va-chi-gai-ngo-ngan-129092.htm Link bài gốc

Bài viết cùng chủ đề: